Giữa mùa phim lễ ngập tràn những câu chuyện giật gân và các màn đối đầu căng thẳng, “Anh Hùng” chọn một hướng đi khác. Bộ phim không cố tạo ra một người hùng hoàn hảo, mà đặt khán giả trước những lựa chọn đầy day dứt của một con người bình thường khi bị cuộc sống dồn vào ngõ cụt.

“Anh Hùng” mở ra bằng câu chuyện của Hùng, một tài xế taxi đơn thân do Thái Hòa thủ vai. Anh không có gì đặc biệt ngoài tình thương dành cho con gái nhỏ.
Biến cố xảy đến khi con gái Hùng rơi vào tình trạng nguy kịch. Từ một người cha chỉ muốn kiếm sống bình thường, Hùng bị cuốn vào một phi vụ lừa đảo từ thiện. Lựa chọn ấy sai, nhưng bộ phim không dựng nhân vật như một kẻ xấu đơn giản.
Điều khiến Hùng đáng nhớ là sự mâu thuẫn. Anh thương con đến tuyệt vọng, nhưng chính tình thương đó lại đẩy anh vào những quyết định gây tổn thương cho người khác. Càng đi sâu, người xem càng thấy đây không phải câu chuyện về một người tốt lỡ làm sai, mà là câu chuyện về một con người bị dồn đến chỗ không còn đủ tỉnh táo để chọn đúng.
Thái Hòa tạo điểm nhấn với vai người cha nhiều giằng xé

Vai Hùng không cần những đoạn thoại lớn để gây xúc động. Thái Hòa diễn nhiều bằng ánh mắt, dáng ngồi, cách nhân vật im lặng trước bệnh viện hay lúng túng khi đối diện với con.
Ở những đoạn căng thẳng, nam diễn viên không cố làm nhân vật trở nên đáng thương. Anh để Hùng có cả phần ích kỷ, sợ hãi và bất lực. Chính điều đó khiến nhân vật thật hơn.
Bên cạnh Thái Hòa, các diễn viên như Hồng Ánh, NSƯT Lê Thiện, Võ Tấn Phát, Đoàn Thế Vinh hay Phương Thanh góp phần làm câu chuyện có thêm đời sống. Họ không chỉ xuất hiện để đẩy tình tiết, mà tạo nên những mối quan hệ khiến Hùng buộc phải nhìn lại chính mình.
Một bộ phim về sự thấu hiểu hơn là phán xét

Đề tài lừa đảo từ thiện vốn dễ tạo phản ứng mạnh, vì nó chạm vào niềm tin của đám đông. Những người đứng sau bộ phim “Anh hùng” hiểu rõ điều đó nên không cố làm nhẹ sai lầm của nhân vật.
Phim vẫn để hậu quả xảy ra. Vẫn có người bị tổn thương. Vẫn có những cái giá phải trả.
Nhưng thay vì dừng ở việc kết án, bộ phim lại đặt thêm một câu hỏi cho người xem rằng: trước khi một người làm điều sai, họ đã đi qua những gì? Họ có còn cơ hội quay lại không? Và liệu tha thứ có phải là cách duy nhất để những người còn sống tiếp tục bước đi?
Cách đặt vấn đề này giúp phim có phần dễ chịu và chạm hơn so với một tác phẩm thuần về tâm lý tội phạm. Yếu tố điều tra và hành động vẫn được làm khá tốt, giúp mạch phim liền lạc, tuy nhiên điểm sáng và cũng là trọng tâm mà nhà làm phim muốn gửi gắm có lẽ là tình cảm gia đình, thứ tình cảm thiêng liêng và cao cả hơn bất cứ điều gì.
Người hùng không nhất thiết phải chiến thắng
Tên phim là “Anh Hùng”, nhưng bộ phim không đi tìm một nhân vật hoàn hảo.
Người hùng trong phim có thể là người cha dám nhận sai. Có thể là người mẹ vẫn bao dung dù đã tổn thương. Cũng có thể là một người xa lạ chọn giúp đỡ khi không bắt buộc phải làm vậy.

Bộ phim không mới hoàn toàn về đề tài, nhưng có điểm sáng có lẽ là gợi được trong lòng người xem những suy tư về: Trong một thế giới đầy hoài nghi, liệu con người còn đủ kiên nhẫn để nhìn nhau bằng sự cảm thông?
Bộ phim nhiều lần nhắc đến tình thân, sự sẻ chia và lòng vị tha. Không phải theo cách lên lớp hay cố gắng “chữa lành” khán giả, mà thông qua những mối quan hệ rất đời thường giữa cha và con, giữa hàng xóm với nhau, hay giữa những người xa lạ vô tình đi ngang cuộc đời nhau.
Có lẽ vì thế mà sau tất cả, cái tên “Anh Hùng” không hướng đến một nhân vật cụ thể. Nó giống như cách bộ phim định nghĩa lại khái niệm người hùng: đôi khi, anh hùng không phải người làm được điều phi thường, mà là người vẫn giữ được lòng tử tế khi cuộc sống liên tục thử thách mình.
Thùy Minh.