Không nổi trội trên bảng xếp hạng, nhưng một số ca khúc vẫn chiếm ưu thế trên đường đua Oscar 2026 nhờ có nội dung liên kết chặt chẽ với nội dung phim. Việc ca khúc khắc họa được nội tâm nhân vật và màn lại cảm xúc cho người xem vẫn là những tiêu chí luôn được Viện hàn lâm ưu ái.

Ca khúc là điểm nhấn của nhân vật
Những ví dụ tiêu biểu nhất đến từ hai ca khúc mới do Stephen Schwartz sáng tác cho Wicked: For Good. Nếu phần Wicked trước đó không bổ sung ca khúc mới, thì việc mở rộng hồi hai, từ khoảng 45 phút trên sân khấu lên gần hai tiếng trong bản điện ảnh, đã tạo điều kiện để âm nhạc can dự sâu hơn vào nội tâm nhân vật. “Điều đó cho chúng tôi cơ hội đưa lên màn ảnh những gì trước đây chỉ diễn ra ngoài sân khấu hoặc mới được gợi ý”, Schwartz chia sẻ.
Ca khúc The Girl in the Bubble do Ariana Grande thể hiện được xem là điểm nhấn của Glinda. Ca khúc đánh dấu khoảnh khắc nhân vật nhận ra mình không thể tiếp tục sống trong chiếc kén an toàn, tách biệt khỏi đời sống và những hệ quả đến từ chính sự thỏa hiệp của bản thân. Việc để Glinda dừng lại, đối diện với chính mình và đưa ra lựa chọn thay đổi không chỉ mang ý nghĩa tâm lý, mà còn giúp bộ phim có một khoảng lặng cần thiết để khán giả theo kịp cảm xúc nhân vật, điều mà Viện hàn lâm luôn đánh giá cao ở các ca khúc phục vụ cho chuyện phim.

Trong khi đó, No Place Like Home do Cynthia Erivo thể hiện lại đặt nền cho cao trào cuối phim. Elphaba chấp nhận một sự hy sinh lớn để cứu lấy Oz và ca khúc giúp khán giả hiểu rõ hơn cái giá của lựa chọn ấy: tình yêu dành cho quê hương, cho cảm giác được thuộc về, ngay cả khi nơi ấy không đáp lại cô bằng sự công bằng. Theo Schwartz, đây là ca khúc phải chỉnh sửa nhiều lần nhất, bởi nó đồng thời phải truyền tải được cả mất mát, yêu thương và sự chấp nhận. Đó cũng là yếu tố giúp bài hát tiệm cận tiêu chí âm nhạc không tách rời kịch tính, mà trở thành một phần cấu trúc kể chuyện của Oscar.
Oscar và sự trở lại của những ca khúc kể chuyện
Ở một hướng tiếp cận khác, phần kết kéo dài sáu phút của Highest 2 Lowest cho thấy một lựa chọn táo bạo mang đậm tinh thần Oscar. Đạo diễn Spike Lee không tìm đến ngôi sao âm nhạc đã có tên tuổi, mà săn tìm một giọng ca mới để thử giọng cho vai giám đốc hãng thu âm do Denzel Washington thủ vai. Ông phát hiện Aiyana-Lee qua Instagram, một nghệ sĩ trẻ vẫn đang chật vật tìm chỗ đứng.
Ca khúc ở đoạn kết không chỉ khép lại bộ phim, mà còn gói trọn hành trình nhân vật King David, người đang tìm lại lý do vì sao mình bước vào âm nhạc. Aiyana-Lee đã viết gần cả chục ca khúc trước khi chọn ra bài hát cuối cùng. Spike Lee khuyến khích cô đưa chính trải nghiệm đời sống của mình vào bài hát, để mọi cảm xúc đều thô ráp, thật và mang dấu ấn cá nhân. Với Oscar, đây là kiểu ca khúc thường được đánh giá cao bởi nó không phô trương, không kỹ xảo, nhưng tạo được khoảnh khắc điện ảnh giàu cảm xúc và khó thay thế.

Ở phía đối lập là Diane Warren, cây đại thụ của làng nhạc phim với 16 đề cử Oscar trong gần 40 năm và tượng vàng danh dự năm 2022. Dear Me, ca khúc bà viết cho bộ phim tài liệu Relentless, đi theo con đường quen thuộc nhưng chưa bao giờ lỗi thời của Oscar: câu chuyện cá nhân mang sức cộng hưởng phổ quát.
Warren gọi đây là ca khúc mang dấu ấn cá nhân nhiều nhất của mình. Bài hát như lời nhắn gửi đến chính bà thời thơ ấu, khi bà còn cô bé cảm thấy cô đơn và tin rằng cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Nhưng chính sự riêng tư ấy lại khiến Dear Me dễ dàng chạm vào cảm xúc người nghe. Trong bối cảnh Oscar những năm gần đây dần quay lại với các ca khúc giàu tự sự, không quá phụ thuộc vào hiệu ứng thị trường, Dear Me được xem là đại diện tiêu biểu cho gu của Viện hàn lâm, hướng đến sự chân thành, mộc mạc và bền cảm xúc.
Theo Anh Vy (Báo Phụ nữ)