Sau 23 năm, đạo diễn Lê Hoàng kể lại những kỷ niệm khiến ông xúc động khi làm phim “Gái nhảy”.

Sau 23 năm kể từ khi tạo nên “cơn bão” phòng vé, “Gái nhảy” của đạo diễn – NSƯT Lê Hoàng được lựa chọn trình chiếu trong chương trình “Diện mạo Điện ảnh Việt Nam 40 năm Đổi mới” tại Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV).
Khi “Gái nhảy” ra mắt vào năm 2003, ít ai ngờ rằng một bộ phim khai thác trực diện về thế giới của những cô gái làng chơi lại có thể tạo nên sức hút mạnh mẽ đến vậy. Không chỉ gây “cơn sốt” phòng vé trong bối cảnh hệ thống rạp còn hạn chế, tác phẩm còn khơi lên nhiều tranh luận về ranh giới giữa nghệ thuật và thị trường, giữa phản ánh hiện thực và yếu tố câu khách.
Hơn 20 năm sau, khi trò chuyện về bộ phim, đạo diễn Lê Hoàng nhìn nhận “Gái nhảy” không phải là một “hiện tượng thị trường” như nhiều người từng gọi.
Đạo diễn kể lại, thời điểm ấy, ở TP.HCM gần như chỉ có một rạp chiếu chính là rạp Thăng Long, và “Gái nhảy” được công chiếu tại đây.
Khán giả đổ về đông nghịt, đến mức người dân sống xung quanh phải tận dụng không gian trước nhà để giữ xe cho khách xem phim.
“Khi tôi ghé qua, họ còn mang bánh kẹo ra mời, vui vẻ nói rằng: “Nhờ có đạo diễn Gái nhảy mà tự nhiên chúng tôi có thêm thu nhập”. Những người bán nước quanh khu vực cũng phấn khởi không kém, vì lượng khách tấp nập từ sáng đến khuya” – đạo diễn Lê Hoàng nói. Những kỷ niệm ấy khiến ông xúc động.
Về doanh thu, bộ phim đạt khoảng 13 tỉ đồng – một con số rất lớn vào thời điểm đó.


Đạo diễn Lê Hoàng chia sẻ, “Cần nhớ rằng hệ thống rạp khi ấy còn vô cùng hạn chế, chưa có những cụm rạp quy mô lớn như bây giờ, nên hầu như không ai nghĩ một bộ phim Việt có thể đạt được mức doanh thu như vậy.
Còn về những đánh giá xoay quanh bộ phim, có rất nhiều ý kiến khác nhau. Tôi không cho rằng ý kiến nào là đúng hay sai, bởi với điện ảnh, đặc biệt là phim chiếu rạp, nếu không tạo ra tranh luận, không khơi gợi bàn luận thì thà tốt nhất không làm”.
Theo đạo diễn “Gái nhảy”, thời điểm làm phim, ê-kíp hoàn toàn không đặt nặng yếu tố doanh thu, mà chỉ tập trung vào việc tạo nên một tác phẩm có chiều sâu về câu chuyện, đủ sức khiến giới trẻ phải suy ngẫm về những mặt trái của xã hội.
Nhân vật trung tâm là những cô gái làng chơi tên Hạnh (Minh Thư), Hoa (Mỹ Duyên)… Họ rơi vào hoàn cảnh éo le và chịu số phận nghiệt ngã.
Ý tưởng của bộ phim thực ra không có gì quá “ghê gớm”, mà chỉ xuất phát từ chính những thân phận, những hoàn cảnh đời sống rất thật đang tồn tại trong xã hội.
“Tôi cho rằng bộ phim đến nay vẫn còn phù hợp với khán giả đương thời, và tự tin rằng nó chưa hề trở nên lỗi thời, kể cả với những người đã xem từ hơn 20 năm trước. Nếu có cơ hội thực hiện lại, chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi về cách thể hiện, nhưng tinh thần cốt lõi thì không: đó là câu chuyện về những thân phận éo le của những cô gái làng chơi và niềm tin vào khả năng vượt qua nghịch cảnh.
Các nhà làm phim trên thế giới cũng vậy, họ đều mong muốn tạo ra những tác phẩm có thể nuôi dưỡng niềm tin vào con người. Không ai làm nghệ thuật chỉ để khán giả rời rạp với cảm giác rằng có những số phận hoàn toàn vô vọng, không thể cứu vãn. Đó không phải là mục đích cuối cùng của điện ảnh” – đạo diễn Lê Hoàng nói.